góc nhìn này là góc nhìn từ sau lưng người nằm ổ, nhìn qua những cái giá treo quần áo của những kẻ khác, nhìn thấy cái chết không phải là kết thúc của một câu chuyện, mà là một trang trong tập bình luận của trò chơi. Mình không nhớ rõ chính xác toàn bộ kịch bản của vụ hành động này, chỉ nhớ rõ sự mờ mịt của nó. Có người có vẻ như đã bị kiểm tra kỹ lưỡng trước khi đi vào phòng đựng các quần áo bị chôn vùi, có người lại đứng ở cửa phòng trong khi những cái áo đó đang đóng băng trong tình trạng dở dang. Một cái bóng đen đi qua, có người ta nói nó quá lạnh để da người, nhưng thứ thực sự làm người ta lạnh lẽo hơn là sự im lặng. Kiểu người này thì giống hệt như một trò chơi. Họ không có mục đích gì lớn lao, chỉ là để làm chững lại những người khác. Thường thì những người khác sẽ cố gắng tìm cách phá vỡ quy tắc, hoặc cố gắng làm cho họ hiểu được rằng điều họ đang làm là vô nghĩa. Nhưng họ không hiểu cái gì gọi là việc sống. Họ chỉ biết sống để có thể làm hại. Và khi đã làm hại đủ, họ sẽ đến, không cần lý do gì, chỉ cần một cái bóng đen đi qua là đủ. Có một loại người rất hay bị gọi là "vương tử" theo cách gọi trong phim, nhưng ở đây thì họ là những người không biết được họ đã đi đâu. Họ chỉ biết rằng mình vẫn nằm ở đây, trong cái nhăn nheo của chiếc áo, trong cái lạnh lẽo của không gian. Nhưng nhìn kỹ hơn, mình thấy rằng họ không cần phải nằm ở đây nữa. Mình có thể đi ra ngoài, đi vào ánh sáng, đi vào những nơi có người sống. Trong số những người sống sót, có một người gọi mình là "lá lác" vì người ta tưởng rằng mình là một con vật. Nhưng thật ra, mình chỉ là một con người, người mà đã sẵn sàng để ăn thịt những người khác. Mình không bao giờ camera, nhưng nhìn lại thì mình lại giống như một cái máy quay phim đang quay phim chính mình. Một người đàn ông đã bị giết chết, mình thấy mình ngay bên cạnh. Người đó đang ngồi trên chiếc giường, trong cái áo dài màu đỏ, trông thật ghê tởm. Nhưng mình lại thấy một thứ gì đó rất đẹp trong cái chết đó. Những vết máu, những vết thịt, những thứ gì đó đã bị biến dạng bởi thời gian và sự lạnh lẽo. Và mình lại thấy rằng, chính sự lạnh lẽo ấy mới là thứ tạo nên sự đẹp đẽ nhất. Mình nhớ rõ một câu chuyện về một cô gái bị giết chết, nhưng mà cô ấy lại không khóc. Không, cô ấy không có khả năng cảm xúc như người thường. Cô ấy chỉ biết cười. Và chính cái cười đó mới là thứ khiến người ta sợ hãi. Nhưng điều kỳ lạ là, cái cười của cô ấy không phải là sự sợ hãi, mà là sự hờn đoái. Có vẻ như cô ấy đã bị ép buộc phải cười, giống như một con vật bị ép buộc phải nhai cái bánh. Có một điều mà mình nghĩ rằng nó rất quan trọng, và nó liên quan rất nhiều đến các câu chuyện khác nhau mà mình đã nghe. Có lần mình thấy một người đang nhìn vào một chiếc xe hơi đang đỗ, và người ta nói rằng người đó đang nhìn vào 200 chiếc xe khác. Và điều đó khiến mình hiểu rằng, cái nhìn của người đó không phải là để biết xe đó có gì, mà là để nhìn vào sự khác biệt giữa chúng. Sự khác biệt giữa chúng chính là sự khác biệt giữa "họ" và "chúng". Và chính sự khác biệt đó mới là thứ khiến người ta sợ hãi. Một người đàn ông đã nói rằng mình không cần phải đi đâu, mình chỉ cần phải ở lại. Nhưng mình lại nhớ lại một câu nói khác, mà nó lại nói rằng: "Nếu bạn không đi đâu, thì bạn sẽ không bao giờ được thấy điều gì mới mẻ". Và mình nghĩ rằng, chính điều đó mới là câu trả lời cho câu hỏi: "Tại sao những người này lại là những người như vậy?". Có một người đàn bà đang ngồi trên chiếc giường, và cô ấy đang nhìn vào một cái bóng đen đi qua. Cô ấy không nói gì, cô ấy chỉ biết nhìn. Và mình thấy rằng, chính sự nhìn ấy mới là những gì làm cô ấy trở thành một con người độc hại. Mình không nhớ rõ cô ta đã làm gì, chỉ nhớ rằng cô ta đã làm những gì mà cô ta đã đọc, và những gì cô ta đã đọc lại lại chính là những gì cô ta đã làm. Mình nhớ rõ một người đàn ông đã bị giết chết, và mình thấy chính người đàn ông đó đang đứng ở gần cô ta. Nhưng mình lại thấy rằng, chính sự gần gũi của người đàn ông đó mới khiến người ta sợ hãi hơn là chính chính sự giết hại. Vì ai đó đã nhìn thấy điều đó, và điều đó đã khiến họ không còn cách nào thoát nạn. Có một người đàn bà đang ngồi trên giường, và cô ấy đang nhìn vào một cái bóng đen đi qua. Cô ấy không nói gì, cô ấy chỉ biết nhìn. Và mình thấy rằng, chính sự nhìn ấy mới là những gì làm cô ấy trở thành một con người độc hại. Mình không nhớ rõ cô ta đã làm gì, chỉ nhớ rằng cô ta đã làm những gì mà cô ta đã đọc, và những gì cô ta đã đọc lại lại chính là những gì cô ta đã làm. Mình không nhớ rõ chính xác toàn bộ kịch bản của vụ hành động này, chỉ nhớ rõ sự mờ mịt của nó. Có người có vẻ như đã bị kiểm tra kỹ lưỡng trước khi đi vào phòng đựng các quần áo bị chôn vùi, có người lại đứng ở cửa phòng trong khi những cái áo đó đang đóng băng trong tình trạng dở dang. Một cái bóng đen đi qua, có người ta nói nó quá lạnh để da người, nhưng thứ thực sự làm người ta lạnh lẽo hơn là sự im lặng. Kiểu người này thì giống hệt như một trò chơi. Họ không có mục đích gì lớn lao, chỉ là để làm chững lại những người khác. Thường thì những người khác sẽ cố gắng tìm cách phá vỡ quy tắc, hoặc cố gắng làm cho họ hiểu được rằng điều họ đang làm là vô nghĩa. Nhưng họ không hiểu cái gì gọi là việc sống. Họ chỉ biết sống để có thể làm hại. Và khi đã làm hại đủ, họ sẽ đến, không cần lý do gì, chỉ cần một cái bóng đen đi qua là đủ. Có một loại người rất hay bị gọi là "vương tử" theo cách gọi trong phim, nhưng ở đây thì họ là những người không biết được họ đã đi đâu. Họ chỉ biết rằng mình vẫn nằm ở đây, trong cái nhăn nheo của chiếc áo, trong cái lạnh lẽo của không gian. Nhưng nhìn kỹ hơn, mình thấy rằng họ không cần phải nằm ở đây nữa. Mình có thể đi ra ngoài, đi vào ánh sáng, đi vào những nơi có người sống. Trong số những người sống sót, có một người gọi mình là "lá lác" vì người ta tưởng rằng mình là một con vật. Nhưng thật ra, mình chỉ là một con người, người mà đã sẵn sàng để ăn thịt những người khác. Mình không bao giờ camera, nhưng nhìn lại thì mình lại giống như một cái máy quay phim đang quay phim chính mình. Một người đàn ông đã bị giết chết, mình thấy mình ngay bên cạnh. Người đó đang ngồi trên chiếc giường, trong cái áo dài màu đỏ, trông thật ghê tởm. Nhưng mình lại thấy rằng, chính sự lạnh lẽo của cái chết mới là thứ tạo nên sự đẹp đẽ nhất. Những vết máu, những vết thịt, những thứ gì đó đã bị biến dạng bởi thời gian và sự lạnh lẽo. Và mình lại thấy rằng, chính sự lạnh lẽo ấy mới là thứ tạo nên sự đẹp đẽ nhất. Mình nhớ rõ một câu chuyện về một cô gái bị giết chết, nhưng mà cô ấy lại không khóc. Không, cô ấy không có khả năng cảm xúc như người thường. Cô ấy chỉ biết cười. Và chính cái cười đó mới là thứ khiến người ta sợ hãi. Nhưng điều kỳ lạ là, cái cười của cô ấy không phải là sự sợ hãi, mà là sự hờn đoái. Có vẻ như cô ấy đã bị ép buộc phải cười, giống như một con vật bị ép buộc phải nhai cái bánh. Có một điều mà mình nghĩ rằng nó rất quan trọng, và nó liên quan rất nhiều đến các câu chuyện khác nhau mà mình đã nghe. Có lần mình thấy một người đang nhìn vào một chiếc xe hơi đang đỗ, và người ta nói rằng người đó đang nhìn vào 200 chiếc xe khác. Và điều đó khiến mình hiểu rằng, cái nhìn của người đó không phải là để biết xe đó có gì, mà là để nhìn vào sự khác biệt giữa chúng. Sự khác biệt giữa chúng chính là sự khác biệt giữa "họ" và "chúng". Và chính sự khác biệt đó mới là thứ khiến người ta sợ hãi. Một người đàn ông đã nói rằng mình không cần phải đi đâu, mình chỉ cần phải ở lại. Nhưng mình lại nhớ lại một câu nói khác, mà nó lại nói rằng: "Nếu bạn không đi đâu, thì bạn sẽ không bao giờ được thấy điều gì mới mẻ". Và mình nghĩ rằng, chính điều đó mới là câu trả lời cho câu hỏi: "Tại sao những người này lại là những người như vậy?". Có một người đàn bà đang ngồi trên giường, và cô ấy đang nhìn vào một cái bóng đen đi qua. Cô ấy không nói gì, cô ấy chỉ biết nhìn. Và mình thấy rằng, chính sự nhìn ấy mới là những gì làm cô ấy trở thành một con người độc hại. Mình không nhớ rõ cô ta đã làm gì, chỉ nhớ rằng cô ta đã làm những gì mà cô ta đã đọc, và những gì cô ta đã đọc lại lại chính là những gì cô ta đã làm.